BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT
HƯỚNG VỀ BIỂN ĐẢO QUÊ HƯƠNG NĂM 2014
Thông tin tác giả:
- Họ và tên: ĐỖ NGỌC QUỲNH NHƯ
- Nghề nghiệp: Giáo viên môn Ngữ văn
- Nơi công tác: Trường THPT Nguyễn Hiền (Số 3 Dương Đình Nghệ P8 Q11 TPHCM)
THƯ GỬI TRƯỜNG SA
Các anh thương yêu!
Cho phép em được gọi các anh một cách thân thuộc như thế chứ không phải là đồng chí. Bởi đối với em, tuy chưa gặp các anh nhưng ngày ngày tấm lòng em vẫn hướng về nơi các anh đang ở, nơi các anh đóng quân để bảo vệ biển trời thiêng liêng của Tổ quốc. Khi đang ngồi viết những dòng này cho các anh cũng là lúc em đang ngồi nghĩ đến việc đang được ngồi trên tàu ra tới nơi mà chẳng biết bao giờ em có thể được tới, nơi chỉ có biển khơi mênh mông, những ghềnh đá, những rặng bàng vuông, những cánh hải âu lặng lẽ bay trên vùng trời. Và nơi đó ... có các anh – những người lính đảo rất đỗi thân thương đối với em, đang ngày đêm giữ vững tinh thần kiên trung để bảo vệ biển trời Tổ quốc.
Các anh nhận lệnh ra Trường Sa công tác chẳng biết là bao lâu, 1 năm, 2 năm hoặc cũng có thể là hơn thế. Người lính chỉ biết được phép nhận nhiệm vụ và thực hiện nhiệm vụ, không được phép hỏi và tơ vương điều gì. Đôi khi, em tự ngẫm nghĩ, liệu một lúc nào đó, nếu em nhận được một điều như thế liệu em có can đảm để dấn thân như các anh hay không, em cũng chẳng biết nữa. Em ngưỡng mộ những chuyến đi thầm lặng như thế, những chuyến đi mà có thể em – một cô giáo dạy Văn đầy đa cảm và trẻ con so với cái tuổi 22 của mình và cả những người bạn của em chưa chắc đủ dũng cảm để làm được. Thực tại cuộc sống vốn gai góc và khắc nghiệt, nó chẳng nhiệm màu như suy nghĩ mộng mơ của em, cũng chẳng bình yên như những bài văn em giảng dạy trên ghế nhà trường. Đôi lúc, trái tim cứ thôi thúc ta phải lên đường nhưng lý trí cùng những lo toan của cuộc sống, hơi ấm của tình cảm gia đình cứ ghìm giữ đôi chân mình ở lại. Hiếm ai có thể như các anh: chấp nhận và vượt qua được cái thực tại khắc nghiệt ấy, bỏ lại sau lưng tình yêu, tình bạn, tình cảm gia đình cùng cả một trời kỷ niệm nơi đất liền để vác balô lên đường ra đảo.
Đất nước chúng ta tuy nhỏ bé nhưng lại có rừng vàng, biển bạc. Trong thời buổi hiện nay, khi tất cả các quốc gia đang trên đà phát triển thì việc vươn mình ra biển cả để tìm kiếm nguồn lợi cho mình là điều vô cùng cần thiết. Với thuận lợi khi có bờ biển rộng,đẹp và trù phú với nhiều tài nguyên quý giá, đất nước Việt Nam hồn hậu của chúng ta đã từ lâu luôn bị các thế lực ngoại xâm nhòm ngó và lăm le xâm lược. Đất nước chúng ta đang tiến đến thật gần với kỷ niệm 70 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam (22/12/1944 - 22/12/2014), 40 năm ngày đất nước hoàn toàn giải phóng (30/04/1975 – 30/04/2015), tiếng súng đã không còn vang trên lãnh thổ Tổ quốc nhưng không vì vậy mà vấn đề biển Đông bớt đi căng thẳng. Các thế lực ngoại xâm vẫn từng ngày, từng giờ muốn dùng sức ép hòng cướp đi chủ quyền biển đảo của chúng ta, vẫn ngày ngày làm biển Đông thân yêu nổi sóng. Và các anh - những người lính đảo kiên trung chính là lực lượng tiên phong nhất, ngày ngày vẫn chiến đấu, chống lại âm mưu xâm lược của kẻ thù, giữ gìn cho em và tất cả những người dân trên lãnh thổ Việt Nam này những ngày sống bình yên.
Đêm qua, em tình cờ đọc lại được bài phóng sự DK1 – 20 năm giữ thềm lục địa trên báo Tuổi trẻ, trong cái se se lạnh do ảnh hưởng của cơn bão Kalmaegi tràn về hoà cùng với giai điệu dìu dặt của bài hát Ngọn cờ kiêu hãnh (sáng tác Vũ Quốc Việt), lòng em chợt se thắt lại khi đọc đến những dòng tin viết về đại uý Vũ Quang Chương (*). Và trước mắt em, hình ảnh người lính đảo anh dũng ấy đang ôm trọn lá cờ Tổ quốc vào lòng lao mình xuống những cơn sóng trào dâng, kết thúc cuộc đời mình một cách rất đỗi hiên ngang chợt hiện ra như những thước phim quay chậm. Cái cách anh đón nhận cái chết đến với mình sao mà bình thản đến lạ kỳ, cứ như đó là điều hiển nhiên mà anh phải làm, phải thực hiện cho Tổ quốc dù cho có đánh đổi bất cứ giá nào. Giây phút ấy, biển Việt Nam đang mở lòng mình đón nhận một người con với trái tim nóng bỏng: yêu nước thiết tha, hy sinh oanh liệt, thanh thản và bình yên đến vô cùng. Ngay cả cái cách cha của đại uý Vũ Quang Chương đón nhận tin dữ về con mình cũng làm em thoáng chút nghẹn ngào. Giây phút ấy em chợt hiểu ra, không phải chỉ những mất mát trong thời chiến mới là những mất mát lớn lao nhất mà ngay cả trong thời bình, những đớn đau trong lòng người ở lại cũng không hề nhẹ nhàng chút xíu nào. Và cho dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, người Việt Nam vẫn luôn giữ trong tim mình ý chí quyết tâm, kiên cường, bất khuất trước mọi mất mát, đớn đau, dù cho đó có là niềm đau lớn lao đến tột cùng. Đó là sự tiếp nối giữa thế hệ này sang thế hệ khác, đi mãi, đi mãi đến bất tận như bài thơ sau em đã viết ra trong những phút giây xúc động:
TRƯỜNG SA TIẾP BƯỚC TRƯỜNG SƠN
Khi con trẻ cất tiếng khóc chào đời
Là lúc cha băng mình trong lửa đạn
Trường Sơn hiên ngang - Cha mạnh mẽ, vững vàng
Con tự hào, thương lắm bước chân cha - người chiến sĩ!
Con mười tám - tuổi xuân xanh đẹp nhất
Cha tiễn con vượt ngàn sóng đến Trường Sa
Từ Thái Bình cha theo đến Tây Nguyên
Chỉ để gần con – người lính đảo trung kiên.
Từ biển xa, tim cha nhói đau, tin dữ vọng về
Con ngã xuống vì biển trời thiêng liêng của Tổ quốc
Giây phút cuối ôm ngọn cờ kiêu hãnh
Con hòa vào biển xanh thanh thản, bình yên.
Cha nghẹn lòng vì mất con
Nhưng luôn kiêu hãnh, tự hào
về người chiến sĩ Trường Sa anh dũng!
Con đã sống cuộc đời không hoài phí
Trường Sơn cha đi, con tiếp bước Trường Sa
Trong mất mát, đau thương từ chốn quê nhà
Cha kiêu hãnh ngắm nhìn con in hình vào lòng Tổ quốc...
Nhành san hô nơi con cha nằm lại
Trắng muốt, diệu kỳ, tỏa sáng lung linh
Như trái tim con sáng mãi lời ước nguyện:
Mạnh mẽ như cha, chân con bước vững vàng
Vì Trường Sa! Ơi tiếng gọi thiêng liêng…
Hình ảnh một nhà giàn chênh vênh giữa trùng khơi (sưu tầm)
Và trong những giây phút cam go, quyết liệt giữa lằn ranh sống chết ấy, em biết các anh luôn sẵn sàng đánh đổi, dẫu là cả mạng sống của mình để biển trời Việt Nam mãi mãi màu xanh. Dẫu cho đó là lúc kiên quyết bám trụ vững vàng khi nhà giàn DK1 sắp sửa sụp đổ, hay là lúc dũng cảm bám biển đối mặt với giàn khoan HD981 của Trung Quốc đang xâm phạm chủ quyền biển đảo Việt Nam. “Giữ biển là công việc không dành cho những người có trái tim mềm yếu”– em đã đọc được câu nói này ở đâu đó và em tin, tin mãnh liệt vào những trái tim mạnh mẽ và son sắt ấy, mãi mãi sẽ trụ vững giữa biển trời quê hương vì chủ quyền thiêng liêng của đất nước.
Trên hành trình gian khổ ấy, hãy tin em, các anh sẽ không cô đơn khi tại nơi đây, trong đất liền bình yên này, thế hệ trẻ như em đang ngày đêm giữ vững cho mình cái đầu tỉnh táo để sẵn sàng chiến đấu với những âm mưu thâm độc của các thế lực hắc ám ngày đêm tìm mọi cách để chống phá đất nước ta. Các anh ở ngoài ấy hãy công tác thật tốt và vững tin nhé! Em và các bạn của em nữa sẽ ngày đêm dõi mắt qua những con sóng điệp trùng đế tìm đến với các anh – những người chiến sĩ dù mưa tuôn, dù mặt trời đỏ gắt trên vai vẫn không buông lơi tay súng, dù bão táp phong ba vẫn can trường vượt qua như những tượng đài không bao giờ khuất phục.
Em sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh – một thành phố nhộn nhịp và hối hả với những khu công nghiệp và những tòa nhà cao tầng đang ngày ngày được mọc lên. Em yêu thành phố này mãnh liệt đến cháy lòng. Nhưng trái tim em vốn dĩ nhiều ngăn, bên cạnh tình yêu nồng nàn dành cho Sài Gòn, em còn dành một ngăn để yêu biển. Đối với em, biển là bạn bè, là người thân yêu nhất. Biển đi sâu vào miền ký ức em như một điều giản dị, gần gũi và bình yên đến vô cùng. Những lúc lòng thấy chông chênh, em lại muốn tìm về với biển, bước nhẹ đôi chân của mình lên những bãi cát dài và lắng nghe sóng hát. Những lúc ấy, em thấy lòng mình dịu lại và nghe trong trái tim mình reo vui lên những nhịp đập rất đỗi bình yên. Và lúc ấy, em chợt nghĩ về các anh, nếu như thiếu các anh, biển chắc sẽ không bình yên đến thế. Đối với em, các anh như những cánh chim hải âu sải cánh bay trên vùng trời của Tổ quốc, như những thiên thần biển cả mang trong lòng mình ý chí sắt đá, kiên trung vì màu xanh thiêng liêng của biển trời Tổ quốc.
… Hát cùng em nơi hải đảo xa xôi
Hát cùng em trên tuyến đầu Tổ quốc
Con tàu em mang thương nhớ vô bờ
Mang niềm tin gửi trao anh đó
Tiếng em hát xóa nhọc nhằn trong anh
Khi tàu em xa khuất chân trời tím
Anh ngồi đây canh giữ biển trời
Và anh vẫn hát, vẫn hát cùng em
Khúc hát biển quê hương… (**)
Em mong một ngày nào đó sẽ được ra thăm đảo, em sẽ hát cho các anh nghe những khúc hát về biển quê hương, về các anh – những người lính đảo đang ngày đêm canh giữ biển trời Tổ quốc. Trái tim em nhiều ngăn hơn em tưởng và hình ảnh các anh sẽ luôn tồn tại ở một nơi đẹp đẽ nhất. Em dừng bút tại đây thôi, viết tiếp nữa em sợ sẽ làm gián đoạn công việc của các anh mất. Tại nơi xa ấy hãy vững tin lên các anh nhé, em và tất cả mọi người dân trên đất nước Việt Nam này sẽ luôn ủng hộ và dõi mắt theo từng ngọn sóng trào dâng để đến bên các anh. Em thương và rất quý….
Gửi đến các anh tình yêu từ đất liền, hẹn gặp các anh vào một ngày không xa!
(*): Câu chuyện về đại uý Vũ Quang Chương trong loạt bài phóng sự DK1 - 20 năm giữ thềm lục địa của báo Tuổi trẻ:
40 năm trước, ông Vũ Quang Dương là lính đặc công đoàn 429, cuối năm 1967 đơn vị ông hành quân vào mặt trận Tây Ninh khi vợ ông đang mang thai đứa con đầu lòng, sau Tết Mậu Thân thì nhận tin vợ ở nhà sinh con trai, ông mừng lắm. Nhưng phải hơn ba năm sau, năm 1971, khi bị thương, đơn vị đưa ra Bắc ông mới gặp mặt con - đấy là Vũ Quang Chương. Ông cũng không hay những đứa con được sinh ra từ khi ông từ chiến trường trở về mỗi đứa đều mang một căn bệnh nào đó, chỉ có Chương, đứa con đầu được mang thai trước khi ông vào chiến trường, là thông minh và khỏe mạnh nhất.
18 tuổi học xong cấp III, năm 1986 Chương thi vào trường sĩ quan lục quân. Bốn năm sau tốt nghiệp, anh được tăng cường về hải quân vùng D ở Cam Ranh. Biết con theo binh nghiệp khó về với gia đình, khi nghe tin con đóng quân ở Cam Ranh, ông Dương quyết định chuyển cả gia đình vợ con từ Thái Bình lên Tây nguyên, không chỉ vì chuyện làm ăn trên mảnh đất bazan màu mỡ mà chính là để được gần Chương.
Từ Đắc Lắc về Cam Ranh gần hơn cả chục lần so với từ nơi con đóng quân về tới quê nhà xã Thụy Trường, Thái Thụy xa tít tắp đất Bắc. Ông bảo: "Chỉ có như thế mới gần con được!". Có lẽ nhờ cái tình yêu tha thiết ấy với con trai nên bảy năm đơn vị Chương đóng quân ở Cam Ranh, bố con, anh em may mắn được gặp nhau chừng mươi lần trước khi Chương được tăng cường về DK1 vào năm 1996. Hơn mười năm trôi qua, nhưng nỗi tiếc thương với đứa con mà ông ấp ủ bao kỳ vọng đã kẻ những nét hằn nặng trĩu trên gương mặt sóng gió can trường của một ngư phủ.
3 giờ 50 phút ngày 13/12/1988, đại úy Vũ Quang Chương hy sinh cùng đồng đội khi nhà giàn sụp đổ. Trong giờ phút sinh tử ấy, anh vẫn không quên bổn phận của một chỉ huy, của một người lính đối với đồng đội và Tổ quốc. Trước khi rời nhà giàn, anh cẩn thận đóng tất cả cửa lại, vì nếu nhà giàn đổ thì anh em không bị nước xoáy hút vào trong, không thoát ra được. Rồi Chương nghiêm trang ôm lá cờ đỏ sao vàng vào ngực mình, gấp lại, mang theo. Nhà giàn đổ, anh cùng Thủy lao xuống biển và không hề biết đó là những giây phút cuối cùng của đời mình.
Đốt một nén nhang trên bàn thờ liệt sĩ Chương, ông Dương lặng lẽ bê cành san hô xuống, có lẽ đây là nhành san hô đẹp nhất mà chúng tôi từng thấy: những cành san hô trắng muốt, nở xòe cân đối như một đóa hoa kỳ lạ. "Tôi cũng nghĩ con trai tôi không còn nữa, nhưng không hiểu sao vẫn cứ hi vọng huyễn hoặc, biết đâu như chuyện cổ tích, nó lạc lên hoang đảo nào đó rồi có ngày trở về" - ông Dương nói.
Thế nên sau khi Chương hi sinh, ông Dương và gia đình từ Đắc Lắc về Vũng Tàu dự lễ truy điệu Chương và đồng đội, vậy mà sau đó ông vẫn cứ thu xếp tìm đến những nơi con trai từng đóng quân như Hải Phòng, Nha Trang, Cam Ranh, Vũng Tàu... với hi vọng biết đâu Chương còn sống và trở về. Thời gian theo ngày tháng cứ dày lên kéo xa dần những trông ngóng của ông. Đi tìm mãi cho đến một ngày ông ngỏ lời với đồng đội của con: "Các con mang về cho bác một cành san hô ngay vị trí nhà giàn bị đổ để bác đặt lên bàn thờ, coi như đó là tro cốt của Chương". Năm ngoái, thiếu tá Nguyễn Thế Dĩnh, phó chính trị viên DK1, đã mang được cành san hô từ lô Phúc Nguyên 2A về và anh cẩn thận không dám gửi theo đường bưu điện sợ bị gãy. Phải đợi đến lúc có người quen ra Thái Bình anh mới dám gửi theo về.
Giờ thì ông Dương đang nâng niu cành san hô đẹp kỳ lạ ấy, đứa cháu gái thấy ông làm vậy cũng sà vào phụ lau chùi cùng ông. Ông Dương vừa lấy chiếc khăn mềm lau bụi cho cành san hô vừa thầm thì: "Đây là xương của bác Chương mày đấy cháu ạ!". Chúng tôi lạnh người và chợt nhói lòng khi nghĩ đến còn bao nhiêu người lính đã nằm lại ngoài biển khơi, không mấy ai được mang thân xác trở về. Vì thế nhành san hô trên bàn thờ của liệt sĩ Chương hôm nay như hiện thân của linh hồn và thân xác những chiến sĩ đã lẫm liệt hi sinh trên biển ấy.
(**): Lời bài hát Tiếng hát nơi đảo xa (sáng tác: Thanh Bình)